Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Học yêu… cả nhà "bên ấy"





Học yêu… cả nhà "bên ấy" 1


“Khóa tập huấn” của mẹ chồng


Ban đầu, tôi rất khó chịu vì mẹ chồng toàn bắt tôi ăn sáng ở nhà. Mà lại là ăn cơm “cho chắc dạ”, chứ không phải những món chan nước như tôi vẫn thường chọn khi chưa đi lấy chồng. Mẹ bảo tôi cứ ngủ ngon, việc bếp núc đã có mẹ lo. Nhưng tôi chưa được tiêm “vaccine mặc kệ” nên đành phải để chuông đồng hồ, dậy theo mẹ từ lúc 5 giờ sáng.


Có mỗi bữa sáng thôi mà mẹ phải dậy sớm thế làm gì nhỉ? Ôi nhiều việc lắm. Bắc nồi cơm xong là mẹ tranh thủ tập thể dục, rồi quét dọn, giặt quần áo. Đến 6h30, nhà cửa sạch sẽ, cơm nước dọn lên bàn ăn rồi mẹ mới đi từng phòng, gọi chồng và 2 cậu quý tử dậy. Tôi ngồi đợi cả nhà đánh răng rửa mặt, ngáp ngắn ngáp dài, thèm ngủ hơn là thèm ăn, trong khi những người đàn ông của gia đình rất hào hứng với bữa cơm chào ngày mới.


Phải mất 3 tháng, tôi mới không nhớ tới bát phở nóng hổi đầu phố. Mất nửa năm tôi mới thôi ý nghĩ rủ chồng trốn mẹ đi ăn sáng ngoài đường. Mất 1 năm để có cảm giác thân thuộc khi cùng mẹ chồng làm việc nhà.


Tự nhiên bây giờ tôi lại ngại ăn uống ở ngoài đường. Nhiều hôm chồng rủ ra ngoài để “đổi gió”, tôi miễn cưỡng đi chứ không hứng thú gì. Tôi yêu không khí tất bật và ấm cúng khi ở nhà soạn sửa cùng mẹ chồng. Những lúc đi công tác xa, điều tôi nhớ nhất là mỗi sớm mai được cùng mẹ tập thể dục, quét dọn, nấu ăn. Được cùng mẹ đi gõ cửa phòng giục những người đàn ông lười biếng mau mau tỉnh dậy. Ai đó vẫn thường than vãn là họ khổ vì phải sống chung với nhà chồng. Tôi lại khác. Tôi thích cái cảm giác 2 người đàn bà cùng vun vén cho tổ ấm lớn. Tôi thích gọi mẹ chồng là “mẹ”. (Lý Xuân Phương - Phương Mai, Q.Đống Đa, Hà Nội).


Đừng sợ “mụ o”!


Vợ tôi có tới 4 cô em gái. Quê tôi gọi em vợ là “mụ o”. Nghe tiếng “mụ o” đã đủ biết người xưa quan niệm thế nào về những cô em vợ. Thời còn đang tán tỉnh, tôi toàn phải lừa lúc các “mụ o” đi học để đến rủ người yêu đi chơi. Các “mụ o” mà ở nhà thì đến khốn khổ. Họ bắt mua quà mới cho vào nhà, yêu cầu giải bài toán xong mới đi, mụ luôn vặn vẹo tại sao lại rước chị của mụ đi chơi trong lúc cả nhà còn phải làm việc, mụ út thì cứ chê đứng chê ngồi, bảo tôi xấu thế mà dám yêu chị gái của mụ. Nói thật, yêu nàng lắm thì tôi mới ngỏ lời cầu hôn, chứ cứ nghĩ đến 4 “mụ o” là tôi toát hết mồ hôi.


Ngày lại mặt, mẹ dúi cho tôi yến gạo với con gà, bảo mang qua biếu bố mẹ vợ. Trên đường đi, tôi mua thêm một bó hồng to thật to. Đến nhà vợ, tôi giao hoa cho mụ o lớn tuổi nhất, trịnh trọng tuyên bố: “Đây là bó hoa của tình yêu. Anh nghĩ yêu vợ là yêu cả gia đình nhà vợ. Từ nay về sau, anh muốn các em coi anh là anh trai. Khó khăn gì, cứ gọi anh trai. Anh trai sai quấy gì, cứ góp ý thẳng thắn. Có món gì ngon, cứ gọi anh trai. Nhưng… đừng bắt nạt anh như ngày trước nhé, anh cốc đầu đấy!”.


Từ ngạc nhiên đến cảm động, cả nhà cùng cười xòa. Thi thoảng, khi bị các cô em của vợ vây quanh, tranh nhau kể tội, tôi vẫn gọi họ là “mụ o” nhưng không ai giận được ai lâu. Vì 4 “mụ o” đều biết, tôi bước vào nhà họ với tất cả tấm chân tình của một người anh rể rất muốn mình thực sự là một người anh trai. (Phạm Nghĩa Nam - TP Vinh, Nghệ An)


Theo PNVN




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet