Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Chết đuối vớ được... vợ





Chết đuối vớ được... vợ 1


Tất cả nỗi lo lắng, căng thẳng ông đều mang về nhà đổ dồn vào đầu vợ. Bà Hiền vợ ông - người cách đây gần 20 năm từng là cô giáo dạy giỏi cấp thành phố, bị chồng bắt thôi dạy về nhà quản lý gia đình giờ trở thành cái túi đựng nỗi tức giận của chồng. Vừa bước vào nhà thấy vợ mời: “Bố nó vào tắm giặt rồi ăn cơm cho nóng, hôm nay có món canh chuối ốc đậu bố vẫn thích đấy” lập tức ông quát: “Cô sướng lắm phỏng? Đợi tôi vào tù chết rồi hãy cúng canh chuối ốc đậu một thể!”.


Bà Hiền chịu nỗi sỉ vả vô cớ này đã nhiều ngày nay nên thành quen. Biết chồng quá căng thẳng nên mới vậy. Chính bà cũng căng thẳng không kém vì tuy ở nhà không giao lưu bên ngoài nhưng bà đọc báo, xem ti vi, xem mạng bà biết sự việc của công ty ông rất nghiêm trọng. Không khéo ông phải vào vòng lao lý.


Chiều nay, ông về nhà còn có vẻ hoang mang lo sợ rất nhiều. Ông bỏ cơm lên phòng nằm úp mặt xuống chăn rên như khóc. Bà Hiền rón rén mở cửa vào ngồi bên chồng. Nếu như mọi hôm thể nào bà cũng bị ông quát: “Đồ đàn bà cút ra cho tôi yên”. Nhưng hôm nay ông hoàn toàn yếu đuối và bế tắc. Bà đặt bàn tay lên vai ông, ông vẫn nằm yên. Thương chồng vô cùng, bà Hiền nói như tâm sự: “Anh đừng liều thân kẻo khổ các con nhé. Vì nếu anh liều thì em cũng sẽ chết theo anh. Nếu phải đền bồi số tiền thất thoát và mất chức là may nhất. Cùng lắm phải đi tù vài năm cũng không sao. Em sẽ thăm nuôi anh đến cùng, không để cho anh khổ”.


Ông ngẩng lên: “Cô tưởng số tiền đền bồi ít lắm à mà bảo may? Gần 50 tỷ. Vài người lãnh đạo công ty chịu hơn 10 tỷ đồng. Còn tôi cũng phải hơn 30 tỷ. Tiền đâu ra bây giờ?”.


Bà bình tĩnh lắm, nói nhỏ nhẹ: “Căn biệt thự này bán đi sẽ được khoảng 13 tỉ đồng. Chúng ta sẽ ra xa ngoại thành mua căn nhà khoảng 500 triệu đồng sống tạm. Ở quê ngoại em còn 2 mảnh đất sẽ bán đi được khoảng 2 tỷ đồng. Em còn một trang trại vườn đồi ở Ba Vì mấy hec ta có thể bán được 15 tỷ đồng. Cộng với cuốn sổ tiết kiệm 3 tỉ đồng nữa, tất cả sẽ đủ nộp đền cho anh.


Ông Giám đốc há hốc mồm nghe vợ nói. Ông hỏi: “Ở đâu ra mà lắm đất thế? Và sao lại có nhiều tiền tiết kiệm thế?”. Bà cười như mếu: “Đó là số tiền gần 20 năm qua em tự kiếm được. Đầu tiên từ mảnh đất bố mẹ em cho, em đã bán lúc đắt và mua 3 mảnh khác lúc rẻ. Khi đất lên giá em lại bán 1 mảnh ở quê để mua 1 quả đồi trên Ba Vì, sau đó lại bán quả đồi đó mua cả một vườn đồi. Còn tiền tiết kiệm là do em tích cóp số tiền anh cho mỗi lần ngày Quốc tế phụ nữ, ngày sinh nhật, ngày cưới, lễ, Tết... cộng với số tiền lộc lá của anh, em mua từng chỉ vàng để đó. Không ngờ vàng lên giá, em bán đi gửi tiết kiệm đúng lúc lãi suất cao. Bây giờ mình chịu mất trắng để lấy lại cuộc sống bình yên anh ạ. Như hồi mới lấy nhau, vợ chồng mình nghèo khó nuôi con cũng rất hạnh phúc phải không?”.


Nghe vợ kể về việc tích cóp đồng tiền, ông Hưng chết lặng. Ông không ngờ vợ ông, một người chuyên ở nhà nội trợ nuôi con mà làm được những việc giỏi giang như thế. Nhớ đến những em bồ xinh trẻ đã từng đào khoét bao nhiêu tiền bạc của ông giờ thấy ông sa cơ lỡ vận họ quay ngoắt, ông mới thấy vợ ông cao cả tuyệt vời. Bỗng nhiên ông khóc nức lên rồi bò rạp ra đất hai tay chắp lại: “Hãy để tôi cúi lạy em 3 lạy. Em đúng là người đàn bà sinh ra tôi lần thứ 2 đấy vợ ơi!”.


Theo PNVN




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet