Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Anh đừng là khách trọ trong tổ ấm chúng mình





Vì một câu nói “Để anh sắp xếp”, em đã nuôi hy vọng được gặp anh ở nhà tối nay. Em thật sự sợ cảm giác trống trải, lạnh lẽo của căn phòng vợ chồng mình. Một giai đoạn mới của hôn nhân chính thức bắt đầu. Đã qua rồi những ngày tháng anh là duy nhất và em là duy nhất, những ngày tháng em tan làm phóng xe như bay về nhà với một niềm hân hoan khó tả, chỉ với ý nghĩ lát nữa đây sẽ lại được nhìn thấy gương mặt thân yêu, cơ thể ấm nóng, nghe được giọng cười tươi vui hiền hòa của anh; bấy nhiêu thôi đủ để em yêu anh mãi.


Anh đừng là khách trọ trong tổ ấm chúng mình 1


Ảnh minh họa: MM


Đường về nhà những hôm đó thật đẹp, tưởng chừng như có cả nghìn đóa hoa nở rộ tỏa hương dịu nhẹ, em thường hát trên lối về, nghĩ sẽ chuẩn bị sẵn đồ cho anh tắm, sẽ dọn cơm cho anh ăn, sẽ ríu rít như con chim sẻ quanh anh, chốc chốc lại nũng nịu dỗi hờn để được anh vỗ về, ôm ấp. Sẽ chẳng phải là cuộc sống nếu như chỉ có một mặt, sẽ chẳng có hạnh phúc nếu như ngày nào cũng được mang tâm trạng hân hoan như thế. Cả tháng nay, anh như người khách trọ ghé qua nhà trong buổi tối cuối tuần, trong em bao nhiêu dỗi hờn chưa kịp được vỗ về thì anh lại phải tất tả lên đơn vị. Chỉ trách bản thân em quá tham lam và ích kỷ, muốn giữ anh bên mình.


Đêm nay, hơn 10h, sau 3 giờ đồng hồ sống trong sự thấp thỏm chờ đợi, chỉ một tiếng chuông cửa sẽ khiến em vỡ òa trong hạnh phúc, nhưng giống như những lần trước, em lại trách hờn, đến khi anh gọi từ bên kia giọng nói pha hơi men vọng lại, em chỉ biết cầm điện thoại khóc tu tu như một đứa trẻ, khóc cho sự cô đơn, như muốn níu kéo con đường nở hoa của những ngày mới cưới. Em khóc như muốn gỡ bỏ cục đá nặng hàng nghìn tấn đè nặng trong lòng.


Căn phòng như rộng thêm, tối thêm, bầu trời qua khung cửa sổ thăm thẳm một màu. Bỗng lòng em thanh thản đến lạ, em sẽ chọn cuộc sống cho bản thân, đêm nay sẽ ngủ ngon giấc. Em vụng về hỏi anh tình trạng như thế này sẽ tiếp tục đến bao giờ? Anh ngại ngùng nói tháng tới khi em nghỉ làm chuyển lên chỗ anh ở thì ngày nào cũng được gặp nhau. Có lẽ không cần nói thêm, cả hai đều hiểu ra vấn đề, hoặc là em hãy tập làm quen với sự trống vắng, cô đơn hoặc là đối mặt với sự bấp bênh khi nghỉ việc chuyển nơi ở trong khi chưa có kế hoạch gì cụ thể.


Em tự trấn an bản thân, sẽ tốt thôi. Em sẽ tham gia các lớp học ngoài giờ, sắm những bộ váy mới, thường xuyên dùng nước hoa anh tặng, sẽ đến những nơi mình muốn đến. Tất cả cũng chỉ để xóa đi sự cô đơn trống vắng trong lòng, để chi phối sự tham lam và ích kỷ, tính kiểm soát đang ngự trị trong em, chỉ để anh có thể tập trung cho sự nghiệp.


Giờ đây, em muốn nói yêu anh nhiều lắm, anh sẽ là cha của những đứa con em sau này. Nếu là con trai, anh sẽ dạy chúng tình yêu phải xuất phát từ sự chân thành dành tặng người yêu như cha dành cho mẹ, tình yêu là sự yêu thương, quan tâm, chăm sóc như cha chăm sóc mẹ. Em cũng sẽ dạy con trai rằng gia đình là thiêng liêng, quý báu biết bao, phải biết nâng niu gìn giữ như cha đã, đang và sẽ làm vì mẹ con, vì gia đình nhỏ thân yêu này. Nếu là con gái sẽ cần cha dạy cho biết tự lập, không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ người nào, phải biết trường hợp, tình huống nào cần tình cảm hay lạnh lùng, chủ động cho cuộc sống không vô nghĩa.


Chồng yêu quý, cho dù hôn nhân chúng ta đang ở giai đoạn nào, anh sẽ là duy nhất, là người em yêu thương mà không ai có thể thay thế được.


Theo Thùy Trang
Ngôi sao




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet