Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Chân dung những nàng dâu quái đản





Từ lúc cô con dâu đặt chân vào nhà cũng là lúc bác Minh (Giao Thủy, Nam Định) "già" đi mấy tuổi.


Ngay lần đầu tiên Khang - con trai bác đưa cô bạn gái tên Thủy, ít hơn 5 tuổi về chơi, bác đã không chút hài lòng. Lần đó, ông nội Khang bị ốm nặng, Thủy diện nguyên chiếc áo hai dây màu đen hở đến nửa lưng và chiếc quần short không thể ngắn hơn sang thăm ông. Cô dì chú bác được dịp "ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái", rồi bàn ra tán vào không ngớt.


Đến bữa cơm, vợ chồng bác Minh lúi húi dưới bếp thịt gà, nấu nướng món này món kia vẫn chẳng thấy mặt mũi anh con trai quý hóa và bạn gái đâu.


Khi bê mâm lên, bác mới cất cao giọng gọi thì thấy Thủy nhảy chân sáo từ trong buồng ra. Lúc ăn, bác gắp cho Thủy miếng thịt gà để bày tỏ sự hiếu khách. Ngay lập tức, Thủy gắp bỏ ra mâm: "Cháu không ăn đâu, gà này béo quá!".


Thủy ăn qua loa vài miếng rồi buông bát đứng dậy. Thấy thế, bố Khang lên tiếng: "Cháu ăn thêm đi, không phải ngại đâu". Thủy nói luôn: "Cháu không ăn được, toàn thứ không hợp khẩu vị".


Khi cả nhà xong bữa, thấy bác Minh dọn dẹp, Thủy mới chạy lại dọn cùng và không quên õng ẹo bạn trai: "Anh bê cho em đi". Phải chừng 30 phút cô mới rửa xong bát đĩa, nhưng trong lúc đó, bác Minh cũng nghe trọn những lời cằn nhằn của cô với Khang: "Sao bếp nhà anh xa thế, đi mỏi cả chân", "Sao con gái cứ phải rửa bát nhỉ, khổ thật đấy", "Bao nhiêu bát đĩa thế này đến bao giờ mới xong"...


Chân dung những nàng dâu quái đản 1


Có những gia đình mẹ chồng vô cùng tốt tính, biết điều lại "vớ"


phải các nàng dâu sẵn sàng"cưỡi cổ" mình không chút sợ hãi.


Lẽ ra bác Minh không lên tiếng nhưng từng ấy chuyện đủ để bác thấy cô nàng này không ổn chút nào, mà hai đứa lại tỏ qua quấn quýt không rời.


Trước lúc lên Hà Nội, bác gọi Khang và Thủy vào nói chuyện. Bác bắt đầu rất nhẹ nhàng, từ tốn: "Từ trước đến nay Khang chơi với ai, bác chưa bao giờ cấm cản. Giờ cũng vậy. Nhưng nếu hai đứa thật lòng yêu nhau thì bác thấy còn nhiều thứ phải chấn chỉnh, từ cách ăn nói, ý tứ cho đến thái độ với người lớn tuổi...".


Bác Minh chưa kịp dứt lời Thủy đã chen ngang: "Cháu biết rồi, nhưng mỗi người một tính bác ạ! Học thì học từ bé rồi, mỗi người cảm nhận một khác nên cũng khó. Thôi cháu xin phép chúng cháu lên Hà Nội cho sớm".


Những lần tiếp xúc thứ 2, thứ 3... trở đi, bác Minh càng ngán ngẩm cô người yêu trẻ tuổi của con trai. Vợ chồng bác ra sức phản đối, cả mềm mỏng lẫn cứng rắn nhưng Khang vẫn quyết tâm bảo vệ tình yêu. Cuối cùng, bác đành tổ chức đám cưới cho con mà lòng buồn không tả xiết.


Về làm dâu, cách ăn mặc, cư xử của Thủy vẫn y nguyên như lần đầu. Cô sẵn sàng diện những chiếc váy ngắn trên, hở dưới khi về quê chồng. Thậm chí cứ ở nhà là Thủy cởi bỏ áo ngực, trong khi nhà còn có cả bố chồng, rồi hàng xóm láng giềng qua lại...


Tâm sự về nàng dâu của mình, bác Minh cho biết: "Giờ thời đại khác nên chúng nó tân tiến hơn thì phải. Họ hàng, láng giềng của tôi gọi nó là nàng dâu 'Tây học'. Tôi chán lắm!


Chuyện ăn mặc, không ít lần tôi góp ý từ tế nhị đến thẳng thắn mà nó vẫn vậy. Nó còn bảo: 'Con mặc vậy quen rồi, giờ mặc khác không thoải mái. Mà mẹ kệ thiên hạ đi, mình thấy thoải mái là được'. Tôi bảo về quê không mặc kệ thế được thì nó còn tỏ vẻ khó chịu hơn: 'Đúng là dân quê, lắm chuyện'. Không biết lúc về nhà mình nó ăn mặc, nói năng với bố mẹ đẻ thế nào mà dám xấc xược như thế với cả mẹ chồng".


Bác chia sẻ thêm: "Có con dâu mà đau cả đầu. Tôi thì không muốn rối nhà nên lúc nào cũng mềm mỏng, nhẹ nhàng khuyên nhủ. Thế mà cái gì nó cũng cãi lại và bao biện cho bằng được. Xem ra đúng là "dâu nặng cằm" thật, thời nay con dâu chẳng sợ mẹ chồng tí nào".


Bác Hoàn (Vĩnh Bảo, Hải Phòng) cũng là một bà mẹ chồng đang khổ sở vì có nàng dâu bất cần, thích gì là làm, bạ gì là nói.


Từ ngày cưới nhau, rất ít khi Lệ - con dâu bác gọi điện về hỏi thăm bố mẹ chồng. Lần nào cô gọi là lần ấy hai vợ chồng "có chuyện".


Cô chẳng thèm hỏi han mẹ chồng mà xem đó là dịp "xả tội" con trai bác: "Anh ấy ở nhà với mẹ thế nào mà hành con khổ thế chứ. Đời con từ bé chẳng bao giờ khổ nhục thế", khi lại "Chúng con chia tay rồi, con không chịu được con mẹ đâu", rồi "Con mẹ đã hay bạn bè, nhậu nhẹt, về có nói một tí là nổi khùng lên, sống với loại đàn ông thế khổ con quá!"...


Những dịp hiếm hoi vợ chồng Lệ mới chịu về quê. Mỗi lần ấy, bác mua đủ thứ hoa quả, thức ăn "đãi" con dâu nhưng mặc cho mẹ chồng, bố chồng rồi cả chồng lúi húi giết gà, nấu xôi... Lệ cứ ung dung ngồi xem ti vi với lý do "lạ bếp núc".


Mọi việc chưa có gì to tát cho đến khi bác Hoàn lên chăm cháu cho anh chị. 3 tháng Lệ ở cữ là 3 tháng bác Hoàn bị quay như chong chóng. Việc nhà đã nhiều nhưng chẳng thấm vào đâu so với mớ yêu sách của cô. Mượn cớ đang phải kiêng cữ, Lệ ăn gì bác cũng phải bê cơm lên tận giường chứ cô không chịu bước xuống bếp ăn...


Ai cũng nghĩ bác Hoàn là ôsin bởi suốt ngày nghe Lệ "xả" vào mặt bác không thương tiếc: "Mẹ làm thế à?", "Con không ăn được kiểu đấy đâu", "Mẹ không biết thì phải chú ý lời con dặn"...


Ấm ức lắm nhưng bác Hoàn cho qua hết. Bác nghĩ con dâu đang ở cữ, mà mình là dân quê nên nhiều thứ không biết thật, thôi thì yên lặng cho êm cửa êm nhà.


Về phần Lệ, có được bà mẹ chồng chịu khó, hiền lành nhưng cô không hề biết điều. Phòng ngủ của hai vợ chồng đủ rộng để bác Hoàn có thể trải chiếu dưới đất nằm nhưng Lệ không đồng ý.


Cô nói thẳng với mẹ chồng: "Đông người con khó ngủ lắm. Mẹ trải chiếu lên trên kia mà ngủ". "Trên kia" ấy chính là phòng thờ kiêm phòng để đồ chật ních của hai vợ chồng. Nóng quá bác không ngủ được nên đành trải chiếu ra ngoài sân thượng ngủ. Buổi tối gió mát thì không sao, buổi trưa nắng gay gắt, cô cũng "đuổi khéo" bác lên sân thượng "phơi nắng": "Mẹ không lên trên ngủ à?".


Con cứng cáp, Lệ đi làm, bác Hoàn ở nhà vật lộn bỉm sữa với cháu. Đủ thứ việc đến tay mà bác Hoàn vẫn tranh thủ giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm chờ sẵn hai con về. Nhưng cứ ngồi xuống mâm cơm là Lệ chê cơm nhão, canh nhạt, nấu không đúng kiểu...


Rồi bác cho cháu ăn bột sớm thì cô kêu: "Cháu vừa ăn mẹ đã cho ăn thì nôn ra hết à? Lại phí tiền", cho muộn thì cô trách: "Giờ này mẹ mới cho ăn thì cháu chết đói mất?". Trong khi đó đến một bữa bột cô cũng chưa bao giờ tự tay nấu cho con.


Ức chế nhiều lần dồn lại, bác thẳng thắn nói với con dâu: "Tôi vụng về không biết chăm trẻ, hai vợ chồng thuê ôsin mà chăm cho đúng kiểu. Đúng là thời dâu ' 'Tây học', con dâu chỉ tìm mọi cách hoạnh họe mẹ chồng".


Lệ chẳng lấy làm ngại ngùng, cô "đáp trả" ngay: "Tính con thế, có gì con nói thẳng. Mẹ mà thế mẹ chẳng thương cháu gì cả". Hôm ấy, sau một hồi lời qua tiếng lại, nghe con trai lên tiếng: "Thôi mẹ cố gắng ở lại hộ bọn con", bác Hoàn lại cố gắng ở lại.


Bác chia sẻ: "Không biết nhà khác thế nào chứ con dâu nhà tôi đúng là chỉ có nước kêu trời, không bao giờ nể nương mẹ chồng điều gì. Thương con, thương cháu tôi đành chịu đựng đến lúc cháu được 1 tuổi rồi về quê chứ sống thế này đến tổn thọ".


Theo aFamily/Trí thức trẻ




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet