Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Vợ vô tâm





Vợ tôi nhu mì, thường nhẫn nhịn, nên hai vợ chồng chưa bao giờ to tiếng với nhau. Phải thừa nhận một điều rằng từ khi có vợ, tôi... hư ra. Tôi luôn tự hào vì có người vợ chu toàn. Riết thành quen, việc lớn nhỏ trong nhà một tay vợ quán xuyến. Mỗi tháng, tôi đưa hết tiền lương, là xong.


Hơn 10 giờ, tôi giục các con lên giường. Thường giờ này hai đứa đã ngủ say. Đợi con ngủ xong, tôi định lấy xe rảo tìm ở mấy đoạn phố gần nhà thì vợ đẩy cửa bước vào. Thật ngạc nhiên vì vợ trang điểm, mặc bộ váy mới tinh mà chính tôi cũng không biết nó được mua khi nào. Đặc biệt hơn, cô ấy còn ôm cả bó hoa hồng to tướng. Đặt bó hoa xuống bàn, vợ thản nhiên: “Anh chưa ngủ sao? Khuya rồi. Lâu lắm em mới đi chơi, gặp lại người bạn cũ vui ghê”.


Vợ vô tâm 1


Thái độ của vợ làm tôi phát bực. Bị phân tâm nên ngồi theo dõi phim truyền hình một lúc lâu mà chẳng hiểu nội dung. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ hôm nay là sinh nhật vợ. Từ khi qua thời son rỗi mặn nồng, vợ chồng tôi không còn tặng quà hay nói lời chúc tụng dịp kỷ niệm này. Tôi không còn mừng sinh nhật vợ, mặc cô ấy năm nào cũng “đơn phương” tổ chức tiệc tùng cho chồng nhậu cùng bạn. Được vài năm thì vợ tôi không còn mặn mà với việc này nữa, chỉ còn mừng sinh nhật các con. Năm kia, định tặng vợ món quà sau bao lần gián đoạn, chuẩn bị xong xuôi lại thấy ngại, nên thôi. Nghĩ chuyện mừng tuổi mới là chuyện của người trẻ, chứ vợ chồng hơn chục năm rồi còn vẽ vời làm gì. Vậy mà hôm nay vợ chưng diện ra phố, còn mang hoa về, lại không dẫn con theo. Vợ đi với ai? Bó hoa kia của kẻ nào? “Mừng sinh nhật em…”, một câu gọn lỏn và chữ ký lạ hoắc trên tấm thiệp khiến tôi khó chịu. Không thèm hỏi han, tôi đi nằm trước, mặc vợ gọi với từ nhà tắm nhờ lấy cái khăn.


Một tối cuối tuần, tôi lên phòng chơi với con gái út. Hai cha con xếp hình được một lúc thì con gái đổi ý, muốn vẽ. Con bày màu sáp và giấy ra. Tôi ngỡ ngàng cầm lấy một tấm giấy khổ A4 chi chít chữ ký từ xấp giấy của con. Một lúc sau mới nhớ đây là chữ ký của chủ nhân bó hoa hôm nọ. Thì ra vợ chưng diện chỉ để “ăn sinh nhật” một mình, còn tự mua hoa đề tặng... Một cảm giác thương vợ đến nghẹt thở, xen vào đó là nỗi xấu hổ bởi tính vô tâm xấu xí của một kẻ làm chồng...


Có thể gia đình bạn đã gặp một tình huống tương tự câu chuyện nhỏ nhà tôi, để nhận ra rằng đàn ông chúng ta vì sao thường bị vợ trách vô tâm. Tôi đã bỏ quên sự quan tâm chăm sóc, đến nỗi bây giờ muốn hâm nóng, muốn nói một lời chúc mừng hay tặng vợ món quà nhỏ cũng phải thông qua con cái, mà… mắc cỡ vô cùng. Phải chăng tôi là ông chồng không biết giữ lửa cho tổ ấm?


Theo PNO




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet