Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Vợ hậu đậu





Anh cưới chị mười năm nay, ý định ly hôn đã thoáng qua đôi ba lần. Anh đến với chị không phải vì tình yêu, chỉ đơn giản là "nhắm mắt đưa chân" cho yên bề gia thất, cộng thêm việc bố mẹ hối thúc, rồi khen chị ngoan hiền, tốt tính. Mười năm qua, anh chưa từng phủ nhận điều tốt đó của chị. Anh thấy chị biết nhẫn nhịn, tốt bụng và hiền như hoa cỏ đồng nội, nhưng có một điều khiến anh luôn áp lực và căng thẳng: vợ anh rất hậu đậu.


Nhiều khi, anh chỉ ước chẳng bao giờ có cái gọi là “tan sở”. Anh không muốn về tổ ấm, để rồi ngộp thở và bức bối bởi sự lười biếng và chậm chạp của vợ. Hồi mới cưới, có hôm anh viện lý do này nọ để trốn bữa tối ở nhà. Anh mặc kệ chị, để chị tự xoay xở. Nhưng từ ngày có hai nhóc, anh đành phải về nhà đúng giờ giấc để đón con bên bà ngoại, chăm lo bữa tối cho chúng. Chị thường về muộn hơn anh, hôm nào cũng tối mịt mới tới nhà. May mắn, có hôm chị tan sở sớm. Anh về đã thấy vợ lui cui trong bếp. Anh mừng thầm, nhưng ngay tắp lự là sự thất vọng tràn trề. Chị nhặt mớ rau muống một cách tỉ mẩn, nhẹ nhàng, chậm rãi như sợ rau... đau, rau xót. Anh dặn, khi vội muốn luộc rau phải đặt sẵn nồi nước lên bếp, rồi hẵng nhặt rau. Rửa rau xong nước sôi lên là vừa.










Vợ hậu đậu 1


Ảnh minh họa




Mấy hôm sau anh vừa về tới nhà, dựng được cái xe, đã nghe chị gắt gỏng: “Tất cả là tại anh đấy. Em làm theo ý anh, mà cạn hết ba nồi nước rồi”. Anh ngã ngửa, không ngờ vợ lại chậm chạp và chậm hiểu đến vậy.


Cuối cùng mọi việc lại đâu vào đấy. Bữa trưa, anh chị đều ăn ở cơ quan, hai con ăn cơm ở trường, bữa tối anh phải lo. Chuyện tắm rửa của hai nhóc, chuyện dọn dẹp nhà cửa, chuyện giặt giũ… phải đến tay anh mới nhanh gọn, ngăn nắp.


Đi chợ, chị mua hàng tá thức ăn về, rau cũng phải năm bảy bó mới đành. Dẫu chỉ là mấy bó rau thôi, nhưng mỗi lần mang rác đi đổ, anh tiếc đứt ruột và thấy buồn.


Chị tính toán chi tiêu cũng chẳng chu toàn, gọn ghẽ, khiến lúc nào anh cũng phải cáu bẳn. Lương anh, anh giao chị giữ, nhưng đôi lúc chục triệu cứ không cánh mà bay, làm anh phát hoảng. Ấy vậy nhưng chị hay đôi co bốn nghìn, năm nghìn với bà đồng nát chỉ vì thùng chai lọ bỏ đi.


Nếp nhà có vững bền, yên ấm là từ bàn tay người vợ mà nên. Thấy vợ hậu đậu, thoáng nghĩ đến vợ của đồng nghiệp, bạn bè, anh lại chạnh lòng.


Theo PNO




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bloggers

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes