Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Mối tình vượt thời gian của người đàn ông quyết tâm lấy cô gái mất 2 cánh tay làm vợ vì lời nguyền trọn đời chung thuỷ





Quen nhau từ những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất để rồi đến với nhau bằng sự đồng cảm và lòng yêu thương chân thành, họ đã sống hạnh phúc bên nhau đã hơn 40 năm. Cho đến bây giờ, hai người đang an dưỡng tuổi già tại Trung tâm điều dưỡng thương binh huyện Thuận Thành và những lúc có thời gian ông bà vẫn thường ôn lại những kỉ niệm về cái thời đẹp đẽ đó.













Mối tình vượt thời gian của người đàn ông quyết tâm lấy cô gái mất 2 cánh tay làm vợ vì lời nguyền trọn đời chung thuỷ 1



Ông Uyên, bà Hồng hạnh phúc bên nhau (ảnh H.P).




Trái tim chân thành xua tan mặc cảm




Vào một buổi trưa của những ngày cuối năm, chúng tôi có ghé qua trung tâm điều dưỡng thương binh huyện Thuận Thành. Ngồi trò chuyện với các bác thương binh, tình cờ nghe được câu chuyện tình yêu đầy cảm động của một đôi vợ chồng đang an dưỡng tại đây. Chúng tôi được mọi người chỉ đến căn phòng của đôi vợ chồng già hạnh phúc ở cuối dãy nhà. Từ trong nhà bước ra là một cụ ông với nụ cười hiền lành chào hỏi chúng tôi, nói vọng phía sau là giọng nói nhỏ nhẹ của cụ bà: "Ai đấy ông ơi, mời vào nhà uống chén trà cho nóng chứ đứng ngoài lạnh lắm".




Rót chén trà nóng ngồi tâm sự với chúng tôi về chuyện tình yêu những năm tháng ác liệt của chiến tranh, bà Hồng nhớ lại những ngày tháng gian khổ trước đây. Bà quê gốc ở huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh). Năm 22 tuổi theo tiếng gọi của tổ quốc, cũng như bao thanh niên cùng trang lứa người con gái ấy tham gia kháng chiến. Lúc đó bà được phân vào đơn vị binh đoàn 12 đóng quân ở tỉnh Quảng Bình. Hằng ngày bà cùng đồng đội của mình miệt mài làm những đoạn đường bị giặc ném bom tàn phá để xe của bộ đội ta đi qua. Một năm sau khi gia nhập bộ đội trong lúc đang lấp những hố sâu do bom đánh phá trên đường Hồ Chí Minh, bà đã quen biết rồi đem lòng yêu thương một anh công nhân quốc phòng. Người đó chính là ông Uyên quê ở huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh) cũng đang làm việc ở con đường này.




Nhắc đến khoảng thời gian chiến tranh bà Hồng nhớ lại: "Đợt đó chúng tôi gặp nhau được ít lắm. Mỗi lần ông Uyên đi công tác đều ghé lại thăm tôi, nhưng chỉ nói chuyện với nhau được một xíu thì phải chia tay. Nhiều lần những câu chuyện còn giang dở, những lời thổ lộ từ chàng công nhân chưa kịp nói ra. Nhưng những lúc đó họ vẫn hiểu hoàn cảnh và đối với họ ngần đó thời gian là quý lắm". Thế rồi tình cảm hai người đã nảy sinh qua những lần chuyện trò đó. Trái tim của họ đã yêu nhau từ lúc nào không hay. Hai người vẫn tự hứa với nhau rằng sau ngày đất nước được giải phóng sẽ nên vợ nên chồng.




Nhưng điều không may đã xảy ra, năm 1968 trong một lần địch ném bom ác liệt trên đỉnh Trường Sơn, cô thanh niên xung phong Trần Thị Hồng đã bị thương nặng ở hai cánh tay. Khi tỉnh dậy thì thấy mình đã ở trong bệnh viện của binh đoàn 12 trong tình trạng vết thương đầy người và hai cánh tay đã không còn nữa. Nhớ lại những ngày bị thương, bà Hồng chia sẻ: "Tôi đã không biết mình hôn mê bao nhiêu ngày nữa, khi tỉnh dậy thì hai cánh tay đã bị tàn phế. Lúc đó tôi chả suy nghĩ được gì hết tinh thần rất hoảng loạn. Cho đến khi đã tỉnh hẳn tôi mới biết được tình trạng của mình, tôi đã rất buồn". Bà nói thêm: "Ngày ấy tôi bi quan lắm chả thiết sống nữa bởi cảm giác mặc cảm nặng nề. Nhưng chính lúc tôi tuyệt vọng nhất thì được ông Uyên động viên, ai ủi. Tôi hiểu ra rằng chiến tranh không ai đoán trước được điều gì sẽ xảy ra với mình...".




Ông Uyên không bao giờ quên được cái ngày mà nhận được tin người yêu mình bị thương. Lúc đó ông đang đi làm nhiệm vụ cách nơi bà Hồng điều trị rất xa. Nhận được tin ông đã không quản ngày đêm về thăm người yêu. Bà Hồng vui vẻ nói: "Tưởng rằng khi biết tình trạng mình nằm một chỗ như thế không làm được việc gì, ông Uyên sẽ có những suy nghĩ khác. Thế nhưng, tôi không ngờ rằng, sau lần đến thăm vội ấy ông Uyên vẫn liên lạc hỏi han tôi như ngày trước. Lúc đó tôi cũng không biết vì sao hoàn cảnh của mình như vậy mà người yêu vẫn không thay lòng đổi dạ. Điều ấy đã vực dậy tinh thần suy sụp trong lòng tôi rất nhiều".













Mối tình vượt thời gian của người đàn ông quyết tâm lấy cô gái mất 2 cánh tay làm vợ vì lời nguyền trọn đời chung thuỷ 2



Bà Hồng kể chuyện với PV (Ảnh H.P).






Rồi một năm sau đó trong một chuyến công tác ngang qua, chàng trai đã tìm đến cô (lúc đó đang ở một trạm điều trị tại một bênh viện ở Hương Khê) ngỏ lời mong được lấy bà làm vợ. Lúc này, trong trái tim cô thanh niên xung phong cảm thấy vui mừng khôn xiết. Nhưng nghĩ đến bản thân mình tàn phế thế này lấy về chỉ khổ thêm, nên cô gái ấy đã nằng nặc từ chối. Trong lòng cô gái chỉ mong ông Uyên lấy được một người phụ nữ có thể chăm sóc ông cả đời, chứ không phải lấy một người như mình. "Lúc đó tôi cứ nghĩ ông Uyên chỉ vì thương hại tôi nên mới ngỏ ý muốn lấy tôi. Nghĩ đến điều đó tôi đã khóc rất nhiều. Nhưng rồi sau mấy lần nói chuyện, trái tim chân thành của ông Uyên đã xóa tan những ý nghĩ đó của tôi. Thế rồi tôi nhận lời đề nghị của ông ấy", Bà Hồng nhớ lại.




Khi hai người quyết định đến với nhau họ lại phải vượt qua một khó khăn nữa là làm thế nào để được sự cho phép của gia đình hai bên. Vì từ đầu phía gia đình nhà ông Uyên cũng phản đối kịch liệt vì không thể chấp nhận cho con trai mình lấy một người mất cả hai cánh tay không làm được việc gì, như thế không biết sẽ sống ra làm sao. Còn phía gia đình bà Hồng thì bảo "Giờ thương tật thế này thì chồng con sao được nữa, chỉ khổ người ta". Nhưng hai người không chịu bỏ cuộc. Sau nhiều lần thưa chuyện với gia đình, sự chân thật và tình yêu thương của hai người dành cho nhau đã khiến cả hai gia đình cảm động và đồng ý.


Hơn 40 năm vẹn nguyên lời hứa yêu thương




Năm 1969, đám cưới của hai người được tổ chức đơn giản chỉ có mấy gói bánh kẹo, nước chè với trầu cau tại nhà bà bố mẹ bà Hồng. Trong sự chúc phúc của mọi người, gia đình bên nhà gái. Thế nhưng, hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ chưa được bao lâu thì sau đám cưới một ngày, ông Uyên lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ, bà Hồng ở nhà điều trị vết thương. Vì vết thương tái phát bà Hồng được đưa đến bệnh viện quân khu IV lúc đó có một chi nhánh đang đóng ở Hương Khê. Rồi sau đó chuyển ra an dưỡng tại trung tâm điều dưỡng thương binh huyện Thuận Thành (Bắc Ninh). Sau ngày đất nước được giải phóng, ông Uyên xin về công tác tại Trung tâm này. Vì vẫn còn sức khỏe ông vẫn thường xuyên sửa xe lăn cho các đồng chí thương binh nơi này.




Chiến tranh cũng đã để lại cho ông Uyên không biết bao nhiêu vết thương về thể xác, giờ đây những hôm trái gió trở trời ông vẫn hay bị đau nhức, mệt mỏi… Về ở với nhau ông Uyên trở thành đôi tay thứ hai của vợ mình. Mọi sinh hoạt của bà đều dưới đôi tay của người chồng. "Vì mất hai cánh tay nên công việc ăn uống hằng ngày của tôi rất khó khăn. Bình thường ông Uyên vẫn hay bón cơm cho tôi ăn, đưa nước cho tôi uống. Những hôm trái gió trở trời ông Uyên mệt không làm được gì thì bà Hồng phải lấy một cái bao da quấn vào tay rồi nhét thìa vào xúc từng thìa cơm. Lúc đầu tự phục vụ mình thế tôi cũng cảm thấy khó khăn nhưng dần rồi thì quen đến bây giờ từ ăn cơm hay đánh răng… thì tôi tự làm được", bà Hồng vui vẻ nói.




Bao nhiêu năm sống với nhau, ông Uyên cùng bà Hồng đã xây dựng nên một gia đình đầm ấm, hạnh phúc. Đối với ông Uyên không có hạnh phúc nào khi được bên cạnh bà Hồng, trong lòng ông chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi hay chán nản điều gì. Niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng được nhân lên gấp bội khi năm 1978 đứa con đầu (Hoàng Tiến Nhân) được chào đón, rồi đến năm 1981 đứa con thứ hai (Hoàng Tiến Đức) cũng ra đời. Hai đứa con là niềm hạnh phúc nhất của ông bà. Giờ đây niềm vui hơn nữa là cả hai đứa con đều đã trưởng thành, một người đang là giáo viên của Trường Chuyên Bắc Ninh, một đang là cán bộ của Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Bắc Ninh.




An dưỡng tuổi già ở trung tâm điều dưỡng thương binh huyện Thuận Thành nhưng trong lòng vợ chồng già ấy vẫn luôn vui vẻ, thoải mái, khi hai đứa con trai đã thành đạt và có gia đình. Rồi cứ cuối tuần có mấy đứa cháu nội xuống chơi với hai ông bà. Cuộc sống bình dị cứ thế trôi đi, "Lời hứa mà ông Uyên đã nói sẽ chăm sóc tôi suốt cả cuộc đời trước khi đến với nhau không bao giờ thay đổi", bà Hồng vui vẻ nói.


Hồ Phúc




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bloggers

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes