Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Khổ vì chồng nhậu





Bạn gọi lại thì không bắt máy. Bạn nằm thắc thỏm mãi, cuối cùng chồng cũng vô tới nhà, bằng cách tự dùng chìa khóa của mình mà mở cửa, đùng đùng trách bạn sao nói chuyện với chồng gắt gỏng khó chịu, sao đã biết chồng gọi mà vẫn thản nhiên không xuống mở cửa. Bạn giải thích, tưởng chồng còn đang nhậu, “nhớ” nên gọi về nhà, vậy thôi. Tiếc gì mà chẳng nói thêm được câu nữa cơ chứ. Chồng vẫn không “thông”, bắt bẻ đủ điều. Trong cơn say, chồng bạn vừa thay đồ vừa cãi nhau với bạn. Bạn cúi mặt hỏi em, bồ hình dung ra cái cảnh thô bỉ khốn nạn ấy chứ? Mà chẳng phải lần đầu…


Nói rồi, bạn khóc. Trong nước mắt ấy là những dự tính ly hôn, mấy mẹ con dọn về nhà ngoại ở, như bao lần bạn thổ lộ. Sáng nay, chồng bạn đã xin lỗi vợ, tự trách mình, đổ lỗi cho rượu. Đàn ông say mà, ai nỡ chấp nhặt, nói gì đến dứt tình, tội nghiệp mấy đứa nhỏ. Chồng bạn mau miệng bảo thế, kèm theo vô số những hành động chuộc lỗi quen thuộc khác.


Khổ vì chồng nhậu 1


Ảnh minh họa. Nguồn: Internet


Bạn nấc lên tự hỏi, vì sao mình phải “lụy” ly bia, chai rượu của chồng đến thế không biết. Em chẳng biết an ủi bạn câu nào, những gì cần chia sẻ với nhau đã nói lâu nay rồi. Vả lại khi ấy, em lại nhớ đến anh, người chồng hiền lành, siêng năng, thương con của mình. Anh quả là nhiều tính tốt, đối xử với vợ con lúc nào cũng tận tình, chỉ trừ những lúc anh nhậu.


Đã nhậu vào là anh quên hết. Từ lời hứa với con đến công việc, họ hàng hay sĩ diện. Anh từng tụt hết áo quần chạy lòng vòng trong hẻm, làm trò cười cho mọi người, rồi hôm sau xấu hổ ở lỳ trong nhà cả ngày khi nghe con kể lại. Anh cứ rượu vào là la hét, có khi hứng chí nhảy tưng tưng trước cái ti vi đang tắt, như thể đang hát karaoke. Cái việc quơ quào đòi đánh vợ con trong cảnh chân cẳng liêu xiêu cũng chẳng lạ gì. Giờ thì em và con rút kinh nghiệm rồi, anh nhậu về thì khôn hồn đừng hỏi han, tránh xa chừng nào hay chừng ấy. Vậy mà nào có được yên. Không có ai để gây sự khi say thì anh đập phá đồ đạc trong nhà cho… đỡ chán!


Mỗi lần anh báo hôm nay đi “tiếp khách” là mẹ con em lại hồi hộp, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra khi anh về đến nhà. Cảm giác nơm nớp lo lắng ấy giết chết dần tình cảm vợ chồng dành cho nhau. Em mệt mỏi, chán ngán, thất vọng. Ngày xưa anh vốn không phải là đệ tử lưu linh kiểu này. Em từng lớn lên trong nỗi sợ sệt khổ sở vì người cha nát rượu, nên đã tìm hiểu rất kỹ trước khi kết hôn, ai dè cũng không thoát được số phận…


Khuyên bạn điều gì bây giờ, khi em cũng chẳng biết phải tính sao với cuộc sống của mình. Khuyên chồng nhiều lắm rồi, biện pháp nào em cũng đều thử áp dụng, nhưng cứ nhậu vào là anh bất chấp mọi thứ, coi trời bằng vung, nói gì đến vợ con. Nỗi ê chề ngao ngán của vợ, ánh mắt sợ hãi của con, cảnh nhà xào xáo liên tục dường như chẳng đủ để các ông chồng ham nhậu kiềm chế và chừng mực hơn khi ngồi vào bàn nhậu. Hay phải đợi đến khi tan cửa nát nhà, mới biết đâu là điểm dừng?


Theo PNO




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bloggers

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes