Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Khiếp đảm, Tết, mẹ chồng lên chơi





Không phải lo nghỉ vài ngày và phải về nhà mẹ chồng nữa. Thế mà, đùng một cái, mẹ chồng nói sẽ lên chơi vào ngày nghỉ lễ. Thế là bao nhiêu kế hoạch chơi bời cùng chồng con cũng tan tành mây khói.


Sáng, chồng giục dậy đi chợ thật sớm, chồng liệt kê ra tỉ thứ nào là, mua thịt gì, mua rau gì, làm món gì mẹ chồng thích ăn. Vì chồng biết sở thích của mẹ, nên muốn tiếp đón mẹ chu đáo. Thì đi chợ cũng không nặng nhọc gì nhưng đúng là, nghĩ ngày nghỉ được ở nhà ngủ nướng với chồng con, thế mà giờ sáng sớm đã phải mò dậy, đi mua đồ đạc. Trong tủ thì còn khối đồ ăn, nhưng chồng bảo phải mua đồ khác, nhất định là làm nhiều món cho mẹ hài lòng.


Mẹ lên, tưởng là mẹ đi một mình. Nào ngờ, mẹ kéo theo cô dì, chú bác, tất cả mấy họ hàng nhà chồng ở quê lên chơi. Bảo là tranh thủ có ngày con cái được nghỉ nên lên chơi cho biết. Thế là, cả nhà chỉ được có mấy chục mét mà chen vào hơn chục người. Ngồi ăn cũng chật. Mẹ lại không thông báo trước nên tôi lại phải chạy ra chợ mua thêm đồ ăn, rồi nấu nướng cho mẹ và họ hàng nhà chồng hài lòng.


Mẹ bảo, trưa mẹ mới tới nơi nên cứ thong thả nhưng thúc thực, có trưa mẹ tới nơi thì chiều mới xong được cơm. Vì nấu hơn chục người ăn lại toàn là họ hàng nhà chồng, đâu phải qua loa là được. Chồng thì chỉ biết ngồi chỉ đạo, phải làm món này, món kia.


Khiếp đảm, Tết, mẹ chồng lên chơi 1


Ảnh minh họa


Con thơ thì khóc quấy mẹ. Cứ tí tí lại phải chạy vào chơi với con, rồi lại chạy ra xem nồi đang đun trên bếp, vậy mà chồng cứ cắm mặt vào cái máy tính, không nói năng gì. Tôi đã chuẩn bị bao nhiêu đồ ăn, bày sẵn ra đó, đợi cả nhà lên thì làm nhanh. Chồng lại bảo, thế thì có mà đến tối mới ăn. Nhưng biết mấy giờ mẹ lên đến nơi, làm nguội rồi lại bị nói là không tiếp đón chu đáo.


Cả sáng, vừa làm vừa ngủ gật. Đúng là, chỉ mơ ước có một ngày tết dương theo đúng nghĩa mà cũng không được. Nhớ lại năm ngoái hình như tôi cũng phải về nhà mẹ chồng. Và hình như tôi cũng phải sắp biết bao nhiêu cỗ, và rửa cả chục mâm bát vì nhà chồng họp họ. Tôi khiếp quá.


Giờ nhà cửa thì bừa bộn, đồ đạc lâu nay vợ chồng không dọn dẹp. Cuối năm ai cũng bận. Thế mà đùng một cái mẹ nói lên, nên tối hôm trước tôi đã phải thức khuya, dọn dẹp hết nhà cửa, còn dành chỗ cho mẹ nghỉ ngơi. Giờ cả nhà chen chúc trong căn phòng chật này, đúng là với tôi đó là sự bức bối vô cùng.


Tôi không khó tính gì, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện, mẹ chồng lên chơi rồi đưa cả họ hàng lên, phục vụ cơm nước, dọn dẹp, mâm bát xong xuôi thì chắc tới tối. Rồi người lại mệt phờ, ngày mai lại phải đi làm, đúng là chẳng gì khổ bằng. Chỉ ước một ngày được ngủ thoải mái rồi hôm sau đi làm, có sức khỏe dồi dào cho ngày đầu năm. Thế mới thích. Bây giờ thì… vỡ mộng rồi!


Theo Eva




0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bloggers

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by VN Bloggers - Blogger Themes