Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Chồng hay dỗi





Chồng thường nói mái tóc dài đen mượt là nét rất đáng yêu của phái đẹp. Chính vì vậy mà vợ luôn “nuôi” mái tóc dài quá nửa lưng.


Từ khi sinh con, suốt ngày bận bịu với trẻ nhỏ, không còn nhiều thời gian chăm chút bản thân, đôi lúc vợ cũng muốn cắt bớt mái tóc của mình cho gọn gàng. Thêm nữa, mùa này trời khô nóng, một mái tóc ngắn sẽ cho cảm giác mát mẻ, dễ chịu hơn.


Tranh thủ lúc con ngủ, vợ nhờ bà nội trông cháu. Sau khi cắt phăng mớ tóc, vợ cảm giác thật nhẹ nhàng. Cô chủ tiệm khen kiểu tóc mới làm cho gương mặt vợ trông thon gọn hơn. “Gái một con, phải sửa soạn cho trẻ đẹp, nếu không chăm chút sẽ mau già lắm”. Quả thật khi nhìn vào gương, vợ cũng tự cảm thấy mình xinh xắn hơn nhiều.










Chồng hay dỗi 1




Đi làm về, gương mặt chồng đang tươi rói bỗng sa sầm khi nhìn thấy vợ. Chồng giận. “Tại sao dám cắt tóc mà không hỏi ý kiến chồng?”. Phản ứng của chồng làm vợ cảm thấy bị xúc phạm nên không kiềm chế được: “Tóc của vợ thì vợ có quyền cắt, mắc mớ gì phải chờ sự cho phép của chồng?”. Chồng hầm hầm bỏ đi, không nói thêm lời nào.


Buổi tối, chồng xách gối xuống ngủ ở phòng khách. Vắng ba, con trai cứ cựa quậy nhăn nhó, không yên giấc. Con đòi mẹ bế xuống chơi với ba. Cũng muốn nhận lỗi và làm lành nên vợ chiều ý con. Nào ngờ chồng giận vợ, giận lây luôn cả con trẻ. Bị ba gạt tay đẩy ra suýt té, con trai òa khóc.


Bế con trở lại giường, vợ ấm ức không chịu được. Không chỉ mỗi chuyện tóc ngắn, tóc dài mà chồng làm mặt lạnh. Tính chồng hay dỗi, hễ có chuyện gì không vừa ý là dọn mền gối ra ngủ riêng. Bao lần vợ muốn gia đình yên ấm nên luôn chủ động “xuống nước” trước. Hình như điều đó khiến chồng “làm tới”, như một thói quen. Mỗi lần lục đục, bất kể mình đúng hay sai, chồng vẫn chờ đến khi vợ chủ động làm hòa.


Đã hai tuần trôi qua, vợ quyết không để “ngựa quen đường cũ”. Chồng cũng thật “lỳ”, không hỏi han gì đến vợ con, đến nỗi con trai gặp ba cứ lấm lét dè chừng, không còn dám vồn vã đòi bế. Cuối tuần, chồng đi chơi, gần hai giờ khuya mới về. Vừa về là lên phòng giật phăng gối, đem xuống phòng khách.


Mẹ cằn nhằn, bảo vợ nhắm mắt bỏ qua, xin lỗi chồng cho yên. Mẹ cũng biết tính khí con trai, biết cả sự nhẫn nhịn của dâu. Biết rõ nên mẹ lại bắt mình chịu đựng nữa chứ gì, vợ thầm nghĩ. Đang lúc buồn bã, nhận được điện thoại của đứa bạn thân rủ đi bar mừng sinh nhật, vợ đồng ý ngay. Thật ra chẳng phải vợ ham vui, chỉ là muốn chứng tỏ cho chồng biết vợ cũng đang giận lắm đây. Chồng có thể bỏ bê con cái thì vợ cũng… dám làm như vậy.


Để con ở nhà với bà, vợ diện thật đẹp rồi vi vu cùng bạn đến khuya. Lúc về nhà đã thấy chồng nằm co ro trên ghế nệm. Mẹ bực dọc thét vọng xuống từ tầng trên: “Hai đứa lên dỗ thằng Bin đây nè. Nó thức giấc, khóc đòi mẹ đến khản cả giọng. Tụi bây đứa nào cũng chẳng ra gì, giận nhau rồi bỏ mặc con. Nên thân quá ha!”.


Chồng lủi thủi ôm gối rời phòng khách. Vợ thay vội quần áo ngủ. Được nằm giữa ba và mẹ, con trai vỗ giấc dễ dàng. Vẫn còn ám ảnh ánh mắt sợ sệt của con, chồng nhận ra mình là ông bố tệ hại. Thấy vợ đã khép mắt, chồng lẳng lặng nhổm dậy kéo mền đắp cho cả ba. Vợ xoay người, khẽ nắm tay chồng. Không ai nói với ai nhưng cả hai đều nhận ra mình còn quá non nớt trong ứng xử vợ chồng.


Theo PNO




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet