Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Bị chồng khinh rẻ vì không có việc làm





Trời hôm nay âm u quá, như thấu hiểu nỗi lòng mình, bao nhiêu năm ăn học, phấn đấu, cuối cùng cũng chỉ là con số không. Mình ghét bản thân. Chồng rất tốt, thương vợ con, lo làm ăn. Cuộc sống sẽ tốt nếu như mình có được một công việc làm ổn định, thế mà đời thật trớ trêu, bao năm nay, từ ngày nghỉ việc ở nhà sinh bé mình không tìm được công việc gì ổn định. Mình sợ ánh mắt của mọi người, sợ phải nghe điện thoại của mẹ, bao năm vất vả lo cho con ăn học, giờ đã có gia đình rồi mẹ vẫn phải lo.


Tất cả những nỗ lực xin việc từ gửi đơn qua mạng, nhờ người thân bạn bè giúp đỡ đều không mang lại kết quả gì, có lẽ tấm bằng cử nhân Luật công với tuổi đời 32 và quá ít kinh nghiệm đã không giúp mình lọt qua mắt các nhà tuyển dụng. Chồng cũng cố xin cho mình vào công ty anh nhưng khi được giám đốc nhân sự đồng ý, phó tổng giám đốc không nhận. Thật buồn!


Ngày tốt nghiệp đại học mình chưa có kinh nghiêm gì, vậy mà đi phỏng vấn hai nơi họ đều nhận, còn bây giờ cũng con người ấy nhưng không được mọi người đón nhận, phải chăng do tuổi tác. Mình đã đi đến các văn phòng luật sư xin học việc, không cần tiền lương, chỉ xin được học hỏi kinh nghiệm nhưng bị từ chối, đúng là bây giờ mình không bằng một bạn mới ra trường. Xã hội không đón nhận, giờ đây mình phải làm đủ nghề bán thời gian, mua đi bán lại nhưng không ổn định, lúc có lúc không.


Ngồi viết những dòng tâm sự này không biết mai mình sẽ đi về đâu, chồng khinh rẻ, gia đình chồng xem thường, giờ cuộc sống chẳng còn gì để phấn đấu, sự nghiệp không còn, hạnh phúc cũng tan theo. Dạo gần đây chồng say nắng cô đồng nghiệp, họ thường xuyên liên lạc qua điện thoại nhưng anh vẫn quan tâm vợ con. Cũng phải thôi, vợ không ra gì, ở nhà thất nghiệp, ra đường giao tiếp với người đẹp lại có địa vị xã hội, anh say nắng cũng đúng.


Rất nhiều người bảo do mình lấy chồng sinh con không hợp tuổi nên sự nghiệp đi xuống, xui xẻo triền miên. Nhiều lúc muốn bỏ đi đâu đó thật xa để xin việc xem có khả quan hơn không nhưng lại thương bé còn nhỏ quá. Bây giờ mình phải làm sao, xin hãy cho mình lời khuyên. Cảm ơn mọi người.


Theo Hoài


VnExpress




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet