Gia đình , nuôi dạy con , nội trợ

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Hương bồ kết





Cảm giác yên bình và thích thú mỗi khi gội đầu được mẹ nhẹ nhàng dội từng gáo nước mát lạnh múc lên từ giếng, chăm chút cho mái tóc của con gái. Mùi thơm của bồ kết, hương nhu vương vương mãi trên mái tóc, mùi củađồng nội, của quê hương.


Hương bồ kết 1


Ngay từ bé, tôi đã yêu mái tóc dài đen óng ả. Con gái quê tôi sinh ra và lớn lên đã luôn có truyền thống để tóc dài. Mỗi lần ra đường, nhìn bóng những nữ sinh thướt tha tà áo với suối tóc mềm dịu tung bay trong gió, lòng tôi luôn trào dâng niềm tự hào, hãnh diện không thôi. Tôi còn nhớ mãi câu nói của một người bạn cấp ba: “Tớ rất thích mái tóc của cậu, bao giờ cũngvậy, nhìn từ xa, dáng người nhỏ nhắn cùng mái tóc dài không lẫn vào đâu được, trông cậu rất có dáng giáo viên”.


Những năm tháng cấp ba và đại học xa nhà, trong hành trang mang theo của tôi luôn có một túi bồ kết mẹ chuẩn bị sẵn. Không có điều kiện để nấu một nồi nước gội đầu với đầy đủ hương vị mộc mạc, giản dị của quê nhà, tôi cố gắng níu giữ hồn quê bằng chút nước bồ kết gội đầu. Hương bồ kết nhắc tôi nhớ về mẹ, về tuổi thơ, về quê hương thân thương.


Có lẽ, tôi “quê mùa” nên cứ kiên quyết giữ lại mái tóc dài, kiên quyết không nhuộm tóc. Hà Nội, nắng gió và bụi đỏ, rồi cũng ngậm ngùi để cắt ngắn bớt mái tóc cho đỡ rụng. Vậy mà cứ như bản thân mình đánh mất đi một điều gì đó gắn bó lắm, thân thương, gần gũi, máu thịt.


Đã rất lâu rồi, nơi phố thị bộn bề, tôi không còn gội đầu bằng bồ kết nữa, mà thay bằng dầu gội và dầu xả. Mỗi lần về quê tôi cũng không còn nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của những chùm bồ kết treo nơi gác bếp, hình ảnh thân quen của những cô, những chị gội đầu bên giếng nước với chậu bồ kết ngày xưa. Hương xưa đã không còn. Chỉ còn lại những bâng khuâng, lưu luyến, nhớ tiếc hương đồng nội, thanh khiết một thuở.


Diên Vỹ
Theo Dân Trí




KInh Doanh

Nguon Tin Viet

TruyenThongViet